Bài đăng phổ biến

Page Nav

HIDE

Page Nav

HIDE

Grid Style

GRID_STYLE

Grid

GRID_STYLE

Post/Page

Effects

TRUE

Pages

Weather Location

Classic Header

{fbt_classic_header}

Breaking News:

latest

TÂM THẾ ÔNG CHỦ VÀ TÂM THẾ KẺ NÔ LỆ.

TÂM THẾ ÔNG CHỦ VÀ TÂM THẾ KẺ NÔ LỆ. Khi chính phủ Pháp thi hành những chính sách không đúng, gây ảnh hưởng khó khăn cho một bộ phận tầng lớ...

TÂM THẾ ÔNG CHỦ VÀ TÂM THẾ KẺ NÔ LỆ.

Khi chính phủ Pháp thi hành những chính sách không đúng, gây ảnh hưởng khó khăn cho một bộ phận tầng lớp dân Pháp, dù chỉ ở  các miền quê; lập tức người dân đã tự giác phát động một phong trào xuống đường dạy dỗ chính quyền. Các cuộc  biểu tình của "áo vàng" liên tục nổ ra trong nhiều tuần liền. Khải Hoàn Môn và đại  lộ Champs-Élysées bị đập phá tan tành, trong đó ít nhiều cũng có nguyên nhân từ sự quá khích của một bộ phận dân nhập cư ít học. Thế nhưng thái độ chung của dân Pháp là ủng hộ biểu tình, không ai phàn nàn gì kể cả những người không liên quan. 

Giới trẻ Pháp ngay cả khi còn trên ghế nhà trường  đã biết rằng, ngay cả khi mình thỏa mãn với hiện tại chưa chắc ai cũng như mình. Xã hội đang có những mảnh đời thê thảm hơn mà chính sách chưa toàn diện của chính phủ không quan tâm tới. Và họ thấy bình thường khi người dân bày tỏ thái độ, không đi được những quảng đường có biểu tình thì họ vòng tránh các ngã đường khác. 

Những người có liên quan , lập tức tìm mua áo vàng để hoà vào phong trào chung. Kết quả 25 yêu sách dành cho chính phủ Pháp có rất rõ dấu ấn của giới trí thức, tinh hoa nước Pháp. Đó là những yêu sách thể hiện rất rõ tầm của ông chủ đất nước. Nó cho thấy nhận thức của tổng thống Pháp chưa chắc đã bằng họ . Và họ có quyền hướng  chính  phủ vào những chính sách đúng đắn.

Khi công cuộc cướp đất của đảng CSVN diễn ra có hệ thống trên toàn cõi đất nước Việt Nam giới lao động và giới trí thức Việt Nam làm gì?

Họ biểu hiện tâm thế của những kẻ nô lệ. Chưa cần nói họ liên kết tổ chức được các phong trào xuống đường như áo vàng nước Pháp. Điều này có vẻ quá sức với họ. Công việc vừa  tầm là làm cho dân oan Việt Nam thấy đây là một chủ trương cướp đất trắng trợn, có tổ chức của đảng CSVN họ cũng không làm được. Thế nên bao nhiêu năm liền tầng lớp dân oan Việt Nam vẫn theo nhau làm một công việc vô ích là xây làng ở Hà Nội để kiện đảng Cộng sản. Trong khi kẻ cướp đất và tên làm quan toà là một.

Tại sao hơn 27.000 giáo sư tiến sĩ và hàng triệu cử nhân không vạch cho dân thấy kiện chỉ là vô ích? Tại sao họ không thấy được  sự phi lý của hiến pháp lại để cho chính quyền thảo ra ?

Câu trả lời chỉ một chữ : hèn.

Họ nguỵ biện là tại nước Pháp khác Việt Nam. Nước Pháp là nước dân chủ, Việt Nam là nước độc tài. Nhưng dân chủ không phải từ trên trời rơi xuống. Trước khi có dân chủ dân Pháp cũng trải  qua các chế độ độc tài, thực dân như dân Việt Nam. Chỉ khi dân Pháp dám xuống đường làm nên các cuộc cách mạng dân chủ thì họ mới khác với dân Việt như hiện nay.Họ cũng phải đổi biết bao xương máu mới có tự do. Do vậy nguỵ biện đó không thuyết phục.

Một điều dễ nhận thấy là sau 30/4/1975 người Việt đã không còn muốn tự tay mình làm ra tự do. Họ chỉ còn muốn trốn chạy, hưởng ké thành quả tự do của các dân tộc khác. Đó là cách nhanh nhất ,ít tốn xương máu nhất để  mưu cầu hạnh phúc cho mình và các thế hệ sau.

Nhưng không phải bất cứ ai cũng có đủ điều kiện để ra đi. Rất đông vẫn phải ở lại để đối diện với một thể chế chính trị độc tài. Nhưng mỗi khi chính quyền này ban hành những chính sách ăn cướp thì ngay từ trong tư tưởng dân tộc này đã mất đi tính phản kháng. Đa phần dân mạng nghe tin dân oan mất đất đều bày tỏ thái độ buồn, than khóc, cầu Chúa, khẩn Phật ban phước lành Nhưng Chúa và Phật chỉ là các quan điểm nhân sinh mang tính triết học chứ không hề có sức mạnh siêu nhiên giúp họ thoát khỏi bất công.

Muốn thoát khỏi bất công phải trông chờ vào chính họ. Chính quyền không thể  thay đổi và không thể kêu gọi lương  tâm, đạo đức của những tên cướp. Kẻ bị cướp càng hiền lành thì bọn cướp càng tàn ác. Đừng tưởng năn nỉ van xin bọn cướp chúng sẽ ban cho bạn con đường sống. Trái lại đó là con đường  khiến bạn chết nhanh hơn.

Như vậy bạn chỉ có một con đường . Đó là liên kết nhau lại để giành lại quyền làm chủ. Trong quá trình này bạn sẽ phải bị chính quyền đàn áp bằng còng và súng. Nhưng không cần biết cách gì , bạn phải vượt  qua 2 cái đó để thay đổi thể chế. Có thể cái giá bạn phải trả là khá đắt nhưng vẫn còn rẻ hơn nhiều nếu bạn xuôi tay không làm gì cả.

Bởi lúc đó thảm hoạ mà cả dân tộc này phải gánh chịu còn gấp trăm lần việc  chỉ bị bọn cướp phá nhà , cướp đất hôm nay.

Dương Hoài Linh



Không có nhận xét nào